Đại Chu, năm Hưng Nghiệp thứ mười tám, Tam Sơn thôn.
Tuyết đầu mùa rơi, trời lập đông.
Gió bấc như búa tạ, nện vào cánh cửa gỗ kêu rầm rầm.
Trong phòng, một thiếu niên nằm trên giường, ánh mắt vô thần nhìn lên trần nhà.
"Quả nhiên, liếm cẩu thì làm gì có kết cục tốt đẹp cơ chứ!"
"Nhưng ngươi chết là hết chuyện, lại vứt cái đống hỗn độn này cho ta..."
"Mùa đông sắp tới, lương thực trong nhà chẳng còn lấy một hạt, cái kiểu này là vừa mới xuyên không đã sắp chết đói rồi sao!"
Thiếu niên tên là Giang Trần, vốn là một nhân viên văn phòng bình thường ở thế kỷ hai mươi mốt.
Trên đường về nhà, hắn nhảy xuống cứu một cặp mẹ con đuối nước. Người thì cứu được rồi, nhưng bản thân hắn lại mãi mãi chìm xuống.
Lúc tỉnh lại, hắn đã trở thành một thôn dân của Tam Sơn thôn, trùng tên trùng họ với hắn...
Vốn dĩ, có thể sống lại một đời, hắn cũng khá vui mừng.
Nhưng sau khi xem xong ký ức của nguyên chủ, hắn lại tức đến mức muốn chửi thề.
Nguyên chủ mười tám tuổi, mẫu thân mất sớm, trong nhà còn có cha già, huynh tẩu, cùng với cháu trai cháu gái.
Có lẽ vì lúc mẫu thân qua đời nguyên chủ tuổi còn quá nhỏ, nên dần dần bị cha già chiều sinh hư.
Con nhà người ta mười ba mười bốn tuổi đã ra đồng làm lụng.
Hắn đã đến tuổi mười tám mà vẫn lười biếng ham chơi, suốt ngày lêu lổng, trộm gà bắt chó.
Theo lời người trong thôn, hắn chính là một tên "lưu manh vô lại" chính hiệu!
Năm nay mất mùa, trong nhà chẳng còn mấy lương thực dự trữ.
Cha già lên núi đi săn lại ngã gãy chân, tiền thuốc thang tốn kém không ít, giờ đi lại còn phải chống gậy, cuộc sống gia đình càng thêm túng quẫn.
Thế nhưng, chỉ vì vài lời ám chỉ của nữ thần "Trần Hoa", cộng thêm sự xúi giục của đám "huynh đệ" bên cạnh.
Nguyên chủ đã trộm sạch lương thực dự trữ qua đông của gia đình, đem lên thành đổi lấy một chiếc trâm cài, định bụng tặng cho Trần Hoa làm vật định tình.
Số tiền còn lại thì mua rượu thịt, cùng hảo huynh đệ Trương Tam Pha ăn uống no nê căng rốn.
Lúc về nhà, hắn lại say khướt ngã gục bên lề đường ngoài thôn, nằm phơi thây suốt một đêm giữa trời gió tuyết lạnh lẽo.
Hôm qua có người qua đường phát hiện, mới được ca ca Giang Điền cõng về.
Nằm bẹp ở nhà một ngày, lúc tỉnh lại, linh hồn bên trong thân xác này đã là một Giang Trần khác.
Hơn nữa, chiếc trâm bạc đổi bằng lương thực kia cũng chẳng thấy tăm hơi.
Có lẽ đã bị người qua đường tiện tay nẫng mất, hoặc giả là đánh rơi trên đường.
Nhưng chiếc trâm đã không còn quan trọng nữa, bởi cho dù có tìm lại được rồi đem đi cầm cố, cũng chẳng đổi lại đủ lương thực qua đông cho sáu miệng ăn trong nhà.
"Năm đói kém, không có lương thực... Mùa đông ở nơi này thật sự sẽ chết người đấy."
Giang Trần nhất thời không biết phải ứng phó ra sao. Chẳng lẽ học theo mấy nhân vật chính trong tiểu thuyết từng đọc... làm muối, nấu rượu ư?
Nhưng buôn muối lậu là phạm pháp, nấu rượu lại cần lượng lớn lương thực. Lúc này hắn sắp chết đói tới nơi rồi, đào đâu ra lương thực chứ.
Đang lúc nghĩ ngợi lung tung, Giang Trần bỗng thấy trước ngực nóng lên, ngay sau đó một chiếc mai rùa cổ phác hiện ra trước mắt.
"Đây là?"
Nhìn thấy chiếc mai rùa quen thuộc này, Giang Trần không khỏi ngẩn người.
Lúc chìm xuống nước, trong cơn mơ màng hắn dường như đã vớ được thứ gì đó, cảm giác... hình như chính là một chiếc mai rùa.
"Chẳng lẽ đây chính là nguyên nhân ta xuyên không?"
Giang Trần mở to mắt nhìn kỹ. Trên mai rùa phủ đầy huỳnh quang, phía trên còn lơ lửng một ngôi sao mờ ảo khó lường.
Tại ranh giới sáng tối giữa ngôi sao và mai rùa, có khắc hai chữ 【Chưa Bói】.
"Chưa bói... mà đã biết trước?"
Hơi thở của Giang Trần bất giác dồn dập hơn vài phần. Chẳng lẽ chiếc mai rùa này có thể chưa bói đã biết trước... xu cát tị hung!
Giang Trần cố nén sự kích động trong lòng, vươn tay chọc nhẹ vào chiếc mai rùa.
Một tiếng "xoạt" vang lên, hai chữ 【Chưa Bói】 biến thành 【Biết Trước】.
Ngay sau đó, mai rùa rung lắc, nhả ra ba chiếc thẻ tre.
Trên mai rùa và thẻ tre lần lượt hiện ra những dòng chữ nhỏ.
【Vận thế hôm nay: Bình】
【Tiểu cát: Tại sườn núi phía nam Tiểu Hắc sơn, có một con thỏ lạc đường đâm đầu chết trong tuyết, đến đó trước giờ Ngọ có lẽ sẽ thu hoạch được.】
【Trung cát: Đỉnh phía nam Tiểu Hắc sơn có vài con hoẵng xuất hiện, mang theo cung săn, có lẽ sẽ có thu hoạch.】
【Đại hung: Lang vương già nua bị tân lang vương đánh bại, lưu đày đến chân núi phía bắc Tiểu Hắc sơn. Nếu lấy được da sói, có thể kiếm một khoản lớn. Nhưng phải cẩn thận lang vương tấn công.】



